Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

THƠ GỬI VỀ HUẾ

 

Ngày Về Thăm Huế
Mai mốt mi về thăm lại Huế,
Tau gởi quà cho lũ bạn bè.
Có ghé vô trường Đồng Khánh cũ,
Nhớ lượm giùm tau cánh phượng nghe!
Khi mô đi qua cầu Trường Tiền,
Dò coi mấy nhịp có còn nguyên,Bên ni còn nối liền bên nớ,Chi rứa! Mần răng vẹn ước ?
Nếu ngược đường Bến Ngự , Nam GiaoThăm chừng con dốc có còn cao,Nghe hồi chuông tối còn vang vọng,Ru điệu nam mô tự thuở nào.
Bến Ngự
Lúc xuôi thuyền qua thôn Vỹ Dạ,
Hỏi mấy hàng cau còn đợi chờ!
Dâu biển thăng trầm đời nghiệt ngã,
E chừng chúng mãi đứng bơ vơ!
Thuận nẻo đường tới miền Nam Phổ, Ngang bến đò Chợ Cạn, Chợ Dinh Coi cụ Ước (1) còn ngồi đúc bánh, Thứ bánh bèo mê chết tụi mình.
Nam sinh Quốc Học 1953-63
Tìm Mụ Rớt (2) hỏi thăm gánh bún,Cay ghê cơm hến thứ bên Cồn,Cháo lòng Đồng Ý, cơm Âm PhủĂn cả phần tau, nếu thấy ngon.
Khi dạo gót tới vùng An Cựu, Nhìn dòng sông "nắng đục mưa trong ", Ngoẹo-Giàn-Xay còn làm lối rẽ, Lên Ngự Bình "sau méo trước tròn".
Tiện vui bước tuông vô Thành Nội,Ngó thử còn mấy đấng Công Nương?Hay vì chuyện sao dời vật đổi,Cũng đổi dời luôn cảnh miếu đường.
Nhớ biển, dông về Cửa Thuận An,Bến phà còn đón khách sang ngang?Hàng cây dương liễu còn tha thướt,Buông suối tóc mây giỡn mấy nàng?
Mà cũng đừng quên vùng Kim Long, Hồi chuông Thiên Mụ có còn ngân? Phú Cam, An Định... đi qua đó, Đừng tiếc thương vay những bóng hồng.
Chùa Thiên Mụ - Huế
Long Thọ, Nguyệt Biều tuy hơi xa Nhưng tươi thơm mít, ngọt thanh trà Chừng khi lên đó thì luôn thể, Coi thử Lò Vôi còn mặn mà. Nói rứa mà chơi cho khuây nguôi, Bọn mình chừ sống rất xa xôi, Ngày về thăm Huế còn xa lắc, Mơ sớm làm chi, chỉ ngậm ngùi!
Trần thị Lý

(1) Ông cụ chủ quán bánh bèo Chợ Cạn trước 1975 .
(2) Bà chủ gánh Bún bò một thời nổi tiếng nhất Huế.
Đồng Khánh ngày xưa
Lưu Trần Nguyễn Răng mờ cứ theo tui hoài rứa Cái ông ni có dị chưa tề Sáng chiều trưa hai buổi đi về Đưa với đón làm răng không biết
Hãy giữ gìn nét đẹp của nữ sinh - nữ sinh Đồng Khánh, Huế - Ảnh: T.T.D
Ôi đôi mắt sao mà tha thiết Đừng nhìn làm ngượng bước chân tui Lá thơ tình ông gởi làm chi Thầy mạ biết rầy la tui chết
Ông tán tỉnh làm chi không biết Tui như ma qủy dưới âm ty Nói hoài lời hoa mỹ làm chi Tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được
Tội tui lắm cách cho vài bước Đừng đi gần hai bóng chung đôi Xa xa cho kẻo bạn tui cười Mai vào lớp cả trường dị nghị
Theo chi rứa răng mà không biết dị Thôi được rồi đưa lá thơ đây Mai tan trường đợi ở gốc cây Tui sẽ tới trả lời cho biết. Lưu Trần Nguyễn
Không Biết Tên
Mường Mán
Nì O tê răng mờ đứng đó Lớp anh tan buổi học chưa về Sáng vàng Thu trời mưa nho nhỏ Chờ ai răng O nơ ù! mưa tề

Hãy giữ gìn nét đẹp của nữ sinh - nữ sinh Đồng Khánh, Huế - Ảnh: T.T.D

Đôi mắt nhỏ ngác ngơ đến tội Sợ chi mô lũ bạn anh hiền Sao O để gió bay tóc rối Bạn bè mô mà đứng một mình riêng
Bạn bè anh về rồi O nớ Còn ai mô mà phải ngại ngùng Trời mưa lớn ôm giùm sách vở Anh giăng dù hai đứa che chung
O cảm ơn anh làm chi rứa Răng không về hai đứa có đôi Mà đi giữa mùa thu tức tưởi Trời làm mưa ướt aó O rồi.

Qua Mấy Ngõ Hoa
Mường Mán

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi O nớ ... chiều rồi Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
Nguyễn Văn Chung lãng mạn với mối tình học trò
Tay nhớ ai mà tay bối rối Áo thương ai lồng lộng đôi tà Đường về nhà qua mấy ngõ hoa Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống Cứ tà tà ta bước song đôi Đi một mình tim sẽ mồ côi Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền Buộc hồn O vào những cánh chim Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu Cứ mím môi rứa là rất xấu O cười tươi duyên dáng vô cùng Cho anh nhìn những hạt răng xinh Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy Háy nguýt đi giận dỗi càng vui Gót chân đưa bước mộng bồi hồi Anh chợt thấy trần gian quá chật Không ngó anh răng nhìn xuống đất Đất có chi đẹp đẽ mô nờ Theo nhau từ hôm nớ hôm tê Anh hỏi mãi răng O không nói ?
Tình im lặng tình cao vời vợiHay nói ra sợ dế giun cườiSợ phố ghen đổ lá me rơiSợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang Vẫn theo O giờ về tan học
Tóc thề xứ Huế
Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Theo nhau về như sáo sang sông Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát Trên hư không ve cưới mùa Hè O có nghe suốt dọc đường về Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu Lòng anh buồn chi lạ rứa thê Nón nghiêng vành nắng chết đê mê Anh mê sảng theo chiều tắt chậm

Chiều đang say vì tình vừa ngấm Hai hàng cây thương nhớ mặt trời Chiều ni về O nhớ thương ai? Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến Anh như là phố đứng trông mưa Anh như là quế nhớ trầm xưa Sợ một mai O qua mất bóngMột mai rồi tháng năm sẽ lớn O nguôi quên những sáng trời hồng O sẽ quên có một người mong Một kẻ đứng dọc đường trông đợiCòn nhớ chi ngôi trường con gái Lớp học sầu khung cửa giờ chơi Cặp sách quăng đâu đó mất rồi Vì O bận tay bồng, tay bế Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể Những lúc chiều đem nắng sang sông O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng Mình nhớ ai mà buồn chi lạ! Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó Về đi thôi O nớ chiều rồi Ngó làm chi mây trắng xa xôi Mắt buồn quá chao ơi là tội! Mường Mán







--



--


Hỡi người tình Văn Khoa!
Bóng người trên hè phố,
Lá đổ để đưa đường,
Cho người tình Trưng Vương.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét